Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

CHÀO MƯA !



Sương mờ phủ trắng ban Mê
Thương nhau thì hãy mau về đi em
Đèn khuya ngã sáu về đêm
Cà phê ngọt nhớ, quán quen Thiên Đường
Hàng cao su vẫn thân thương
Ko Tam bến nước tóc vương hoa vàng
Nước reo DraySap âm vang
Tiếng chiêng lúa mới nhà sàn Kothoon
Đại ngàn voi gọi Bản đôn
Cà chê chín mọng mênh mông núi rừng
Gởi em tiếng gõ Tơ Rưng

Chào Mưa! Phố núi reo mừng tiếng chim.
..........................................Tháng Mười..

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

THÁNG BA – EM VÀ TÔI !


Em còn
ngồi bến
Sông Tương.
Xõa phơi tóc ngắn
hong sương
đợi chờ.
Tôi đang
góp nhặt câu thơ.
Gởi sang
bên ấy
giấc mơ
ban chiều.
Gió đưa
gió đẩy
cánh diều.
Lắc lư
nỗi nhớ
chắt chiu cuộc tình !

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

EM ĐỪNG BUỒN

EM ĐỪNG BUỒN
.
Em đừng buồn khi những bài thơ của em anh không có mặt.
Những câu thơ tròng trành, sầu thương đến héo hắt
Viết về một mối tình xanh thẳm tựa đại dương.
.
Em đừng buồn khi câu thơ còn sắc tím vấn vương
Có những nghẹn ngào đau thương mà em cố nuốt.
Những câu thơ làm tim anh đau buốt
Khi nghĩ về những ngày tháng đáng lẽ em phải quên.
.
Em đừng buồn khi nỗi nhớ lênh đênh
Cứ thế thả trôi một miền mênh mông sóng nước.
Kí ức không phân biệt người sau, kẻ trước
Kí ức muôn đời không ưu tiên riêng anh.
.
Em đừng buồn vì tình mình quá mong manh
Mắt em còn vương một giọt sương lóng lánh.
Em không hứa đâu nhưng em chắc chắn
Anh là nỗi nhớ sau này của em.

Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015

MỘT MÌNH..MƯA !


MƯA MỘT MÌNH..

Ta lại một mình đi giửa phố đông
Đêm cao nguyên trời vô tình bật khóc
Đôi bàn tay hao gầy lạnh ngắt
Hứng mãi mà không đọng giọt mưa rơi
Cuối đường quen tiếng nhạc vọng chơi vơi
Như tiếng thì thầm ngày xưa em thỏ thẻ
Kỷ niêm xa rồi nhạt nhoà buồn tẻ
Còn lại mình ta bạc gót hoang đàng
Em đến bên mình ngọt nét môi ngoan
Mùi hương yêu cứ quyện vào trong tóc
Nụ hoa mùa xuân cuối cùng chưa rớt
Níu kéo cuộc tình vô vọng hư hao
Góc phố xưa..hò hẹn năm nào..
Mưa chỉ làm nhớ nhung thêm quay quắt
Ta lại một mình đưa tay lau mắt
Mưa vẫn vô tình..mưa mãi mưa ơi !

                                       2/5 Phố Núi

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

MỘT NỬA...


Gởi gì cho anh xin đừng một nửa
Một nửa cuộc đời đau khổ lắm em ơi
Một nửa tình yêu cay đắng ngút trời

Nên đừng gởi cho anh.. dù một nửa

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

PHỐ NÚI PHỐ XA..


Sương nhẹ quá vương vào áo mõng
Mây thẹn thùng nên ngơ ngẫn nhẹ bay
Em Ban Mê cũng môi hồng má đỏ
Cái nắng đầu mùa quấn quýt bàn tay
Phố núi đan nhau chập chùng núi phố
Ngõ vắng xôn xao khoe sắc quỳ vàng
Anh vẫn chờ em tiếng mưa ngày nọ
Lạc mất rồi nên mưa mãi lang thang
PơLang chiều buông quán buồn vắng ngắt
Tách cà phê ít đường  có bóng dáng em
Góc phố đông người mình anh đứng lặng
Có một cái gì rất lạ khoắng vào tim.

-------------------------------23/3

GỌI HỒN CÂY HÀ NỘI


( Xin chia sẻ với  các bạn một bài của Nhà Thơ Trần Mạnh Hảo )
Gọi hồn cây Hà Nội
Hai nghìn hồn chết oan
Bị giết vì vô tội
Lâm tặc là các quan

Hồn thần cây cổ thụ
Chết hồn cây thành ma
Chết rồi hồn không ngủ
Đi kêu oan từng nhà
Hồn cây không chỗ trú
Hà Nội thành tha ma
Hồn mượn gió bấc hú :
Sao chúng mày đốn ta ?
Hai nghìn hồn gào rú
Trong chớp giật mưa sa
Hồn cây hỏi lâm tặc :
Ta xòe mát bóng râm
Cho ô xy dưỡng phổi
Sao chúng mày vong ân
Hai nghìn cây tức tưởi
Chết bởi loài sát nhân
Gọi hồn cây cổ thụ
Vất vưởng khắp làng thôn
Hồn cây chưa siêu thoát
Chết oan không mồ chôn
Cơm nhạt cúng một bát
Xin vái hai nghìn hồn
Hồn có thiêng linh ứng
Vật chết phường quan ôn…
Thắp nhang cúng quả trứng
Xin hai nghìn hồn cây
Lòng thành hồn thiêng chứng
Xin hồn tụ trên mây
Che dùm dân nắng gắt
Hồn gỗ lim gỗ trắc
Hồn gỗ gụ, gỗ sưa
Xin cúng hồn bát nước
Hỡi hồn hết khát chưa ?
Bọn quan tặc chặt cây
Chúng kiêm nghề buôn gỗ
Còn rình rập ra tay
Giết mấy nghìn cây nữa
Xin hồn làm mây bay
Phóng sét vào chúng nó
Hồn có mắt thì ngó
Hồn có tai thì nghe
Lâm tặc vô văn hóa
Rồi quả báo cây đè
Đốt mười cân vàng mã
Khói ngút nhang Sông Hồng.
Hồn phù hộ dân giã
Gọi hồn lời bão giông …
Sài Gòn ngày 21-3-2015
T.M.H.

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

TÂM SỰ VỚI CON ..


Tối qua mẹ lại đau nhiều
Bố biết qua …từng tiếng rên của mẹ
Sợ bố lo nên mẹ rên rất khẻ
Nhưng sao biết rằng ..bố có ngủ được đâu.
Bố cũng hiểu là ..mẹ cố nén cơn đau
Nhưng có vẻ tối nay đau nhiều hơn mỗi tối
Đau nhiều quá nên mẹ không chịu nỗi
Nước mắt ướt đầm bên gối con ơi !
Mẹ đâu biết rằng... nước mắt bố cũng rơi
Nhưng cố dấu…vì..
Cả hai người không muốn cho người nào biết.
…………………………………..
Sáng nay mẹ vẫn ráng đi làm ..
Và nụ cười trên môi như mỗi ngày vẫn có..!
Bố hiểu mẹ ..dấu mọi người rất khó
Chỉ đêm về bố, mẹ mới vì nhau..
Ráng cười đi để che lấp nỗi đau !
Bố mẹ vẫn nhủ thầm như thế..
Phải cố chịu đến khi nào có thể
Hy vọng vẫn còn..cuộc sống sẽ đổi thay !
                                      - Sáng 15/3.
Quà Tết ,,
....Người ta rộn ràng mua quà đón tết
Bố cũng vội vàng mua thuốc chào xuân





Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

TÂM SỰ VỚI CON..!

   
   

                     ***
Tối nay mẹ đau nhiều..
Bố phải thức khuya ngồi bên xoa bóp
Chịu không nổi mẹ nhiều lần bật khóc
Bố cũng nghẹn ngào nước mắt cùng rơi
Bao lần mẹ kêu : Đau quá anh ơi !
Là bấy nhiêu lần bố như dao cắt.
                         ***
Sau giao thừa ngoài sân vắng ngắt
Tiếng mẹ rên trong phòng nhỏ thương thương
Hơn sáu mươi năm tóc đã điểm sương
Sao khổ đau cứ bám vào dai dẵng
Thấy mẹ đau nhiều bố thương nhiều lắm
Nhưng biết làm sao chia sớt được đây
Nên chỉ đành tay nắm chặt tay
Hai mái đầu tựa vào nhau hy vọng.
                          ***
Mẹ bảo : Vượt qua khổ đau mà sống
Bố ừ : Đừng để mất niềm tin
Biết bao người bất hạnh hơn mình
Họ vẫn sống,dù ít cười nhiều khóc.
                         ***
Người ta rộn ràng mua quà đón tết
Bố cũng vội vàng mua thuốc chào xuân
Mẹ thoa dầu ,mong nóng ấm quanh năm
Bố xoa bóp, cầu vai lưng thật khỏe.
                         ***
Chú cho cành mai cắm vào trong góc
Tranh bố làm chưa bán được đóng lên
Treo vài ba đồng bạc nhựa lấy hên
Xanh, vàng, đỏ để xem là ngày tết..
                         ***
Xuân đến xuân đi rồi cũng hết
Hy vọng khó nghèo cũng vỗ cánh bay xa.
                         ***
* Đỗ Văn - Khuya mồng 1 tết Ất Mùi .